Áo lụa Hà Đông



Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát

Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông

Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng


Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn

Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh

Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung

Bày vội vã vào trong hồn mở cửa


Gặp một bữa anh đã mừng một bữa

Gặp hai hôm thành nhị hỉ của tâm hồn

Thơ học trò anh chất lại thành non

Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu


Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn

Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông

Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng.

Em không nói đã nghe lừng giai điệu

Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh

Anh đã trông lên bằng đôi mắt chung tình

Với tay trắng em vào thơ diễm tuyệt


Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết

Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu

Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau

Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại


Để anh giận mắt anh nhìn vụng dại

Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời

Em đi rồi, sám hối chạy trên môi

Những ngày tháng trên vai buồn bỗng nặng


Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn

Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông

Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng

Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng.


NGUYÊN SA



La tunique en soie de Hà Đông


Sous le soleil de Saigon

Dans ses rues, me voici,

Tout à coup, rafraîchi

Par ta tunique en soie

Celle de Hà Đông.

J'ai toujours aimé

Cette couleur, ma préférée.

Et ma poésie,

Encore sur vierge soierie.


Je me souviens toujours

De toi, assise là, mon amour,

Avec tes cheveux courts

Alors qu'un automne, plus long

S'étale tout autour.

Très vite, dans mon âme,

Déjà esquissé

Ton portrait. En hâte rangé

Dans mon coeur entrouvert.


Une rencontre, pour moi

C'est une journée de joie.

Alors, deux ... Comme de jeunes mariés

En second jour de noces, invités

Des poèmes d'écolier,

Une montagne. Empilés.

Mes yeux, assez enivrés,

Pour en faire toute une cuvée.


Ton silence, on dirait déjà

L' air d'une mélodie.

Et même, sans ton regard,

Le ciel s'agrandit

Sous mes yeux,

Un assidu amoureux.

La blancheur de tes mains

Te fera Muse : Beauté et Perfection.!


À peine arrivée, déjà repartie,

Je le savais.

De la pluie soudaine

Au soleil immédiat,

N'importe comment,

Sans aucune raison.

Mais pourquoi partir

Sans me prévenir.

Me laissant t'appeler

Et en retour,

Rien que l'écho

De la triste Muse

À me répliquer.


Et me voir fâché,

Les yeux comme égarés,

Reprochant à la Muse, la bouder,

Sans pouvoir m'exprimer.

Tu n'es plus là

Sur mes lèvres,

Que de remords... Et repentir.

Mois après mois,

Sur mes épaules, sur moi,

La tristesse, prise au dépourvu,...Un poids.


Où es-tu, mon automne

Aux cheveux courts ?

Cette couleur de soie

De Hà Đông, garde-la bien

Pour moi. Je l'aime tant

Cette couleur, depuis longtemps.

Et garde bien aussi, pour moi,

Ce poème d'amour, sur soie blanche.


Traduction de MINH CHÂU


© cfnt, Collège Français de Nha Trang